Hãy nói "Con yêu mẹ" mỗi ngày

ngochiep
Đừng chỉ vì ngại ngùng, vì cái tôi cá nhân quá lớn mà đắn đo khi nói ra câu "Con yêu mẹ", bởi vì bạn là người rất may mắn khi còn được thổ lộ câu nói đó.

Từ bé đến giờ, tôi luôn yêu thương người phụ nữ đó nhất - người phụ nữ đã sinh ra tôi nuôi nấng tôi ăn học thành người để tôi có thể bước tiến trên con đường học hành bây giờ. Người đó không ai khác,đó chính là người mẹ của tôi.

Mẹ tôi là một người phụ nữ tuyệt vời. Bà đã hi sinh cả tuổi thanh xuân của mình để sinh ra tôi, nuôi nấng tôi và dạy tôi nên người. Đến khi tôi ốm, mẹ lại dành cả giấc ngủ của mình để lấy thuốc và chăm sóc cho tôi. Nhìn đôi mắt lim dim và những giọt mồ hôi vì lo lắng cho tôi, tôi lại tự trách mình rằng vì sao tôi lại không giữ sức khỏe của mình được tốt để mẹ phải lo lắng.

Có những hôm đi học tôi bị điểm kém, khi đó khuôn mặt mẹ trĩu nặng không nói một câu nào. Mặc dù lúc đó mẹ không mắng hay trách móc tôi nhưng tôi cảm giác như mẹ đang ân cần nhắc nhở và khuyên nhủ tôi. Những lúc đó tôi lại ân hận và tự nhủ rằng lần sau phải cố gắng học hành thật chăm chỉ.

Tình yêu của mẹ dành cho tôi như một khoảng không bao la rộng lớn. Mẹ sẵn sàng làm tất cả mọi thứ vì tôi. Mẹ thậm chí còn quan tâm tôi hơn cả bản thân mẹ. Dù vậy, tôi lại là một đứa con hư và chưa biết quan tâm đến mẹ. Đôi lúc tôi chỉ biết quan tâm tới bản thân tôi mà không quan tâm rằng mẹ đang nghĩ gì. Tôi cãi lại mẹ và đôi lúc tôi lại nghĩ đến việc bỏ nhà ra đi vì quá giận mẹ. Lúc đó, những giọt nước mắt lăn dài trên má mẹ tôi vì thất vọng về tôi. Tôi mong được xin lỗi mẹ nhưng một sức mạnh vô hình nào đó đã chặn đứng tôi lại và ngăn cản tôi. Tôi đau đớn vô cùng khi nhìn thấy mẹ đang nuôi một đứa con bất hiếu. Sau mỗi lúc đó, mẹ con tôi lại yêu thương nhau nhiều hơn và tôi dần nhận ra giá trị của cuộc sống.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn tiếc nuối khi chưa từng nói một câu ”Con yêu mẹ” vì cái tôi quá lớn của mình. Và sau bài viết này, tôi sẽ bỏ cái “tôi” đấy đi và nói với mẹ một câu nói yêu thương nhất dành cho mẹ của mình. Và hỡi các bạn đang đọc bài viết này, nếu bạn chưa nói câu nói đó với mẹ của mình thì hãy nói ngay đi vì vẫn chưa muộn để nói câu nói đó. Hãy nói câu nói đó để thể hiện tình yêu thương của mình dành cho mẹ. Đừng để khi mẹ bạn đã không còn thì mới dằn vặt tự trách bản thân.

Mẹ yêu của con ơi! Con yêu mẹ vô cùng. Hãy sống mãi để con có thể tròn bổn phận làm con với mẹ.

Lê Mạnh Hưng – 7A6

Cuộc thi "NGƯỜI PHỤ NỮ CON YÊU" do Báo điện tử Thiếu niên Tiền phong tổ chức (từ 06/03 đến 31/03) là nơi để độc giả chia sẻ, gửi gắm tâm tư, nỗi niềm của mình với mẹ, bà và những người phụ nữ bạn yêu thương, kính trọng trong cuộc đời.

Bài dự thi gửi về địa chỉ email: cuocthi@thieunien.vn.

Bài dự thi ghi rõ: Bài dự thi “Người phụ nữ con yêu”.

- Họ tên:

- Địa chỉ:

- Điện thoại:

- Đường link Facebook:

- Thí sinh được tham gia không giới hạn số lượng bài dự thi

- Thể loại: Bài viết (1 ảnh và tối thiểu 400 chữ, tối đa 1.500 chữ)

- Bộ ảnh kèm chú thích (3-10 ảnh, tối đa 200 chữ/ảnh)

- Bài video (tối thiểu 30 giây và tối đa 5 phút)

- Ngoài ra, Ban tổ chức cũng chấp nhận các dạng bài dưới dạng tranh vẽ (Vẽ chân dung mẹ, bà, cô giáo…v.v)

- Ảnh dự thi có thể chụp bằng máy ảnh, điện thoại di động hoặc các thiết bị kỹ thuật số khác. Bài ảnh và bài viết chưa từng đăng trên các báo, diễn đàn khác.

- Viết bằng tiếng Việt, có dấu, không viết tắt, không sử dụng teencode...

Xem thể lệ cuộc thi chi tiết tại đây.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Hãy nói "Con yêu mẹ" mỗi ngày tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Giữ đúng lời hứa

Ngày xưa, có một xứ nọ thật yên bình, dân chúng sống đời thịnh vượng. Nhưng rồi trong ...

Bài Sáng Tác khác

Kỳ án đêm ba mươi

“Đêm Ba mươi nhà ai có mèo… phải nhốt”. Còn lý do tại sao lại thế thì xin mời bạn đọc truyện ngắn dưới đây của nhà văn Lê Đức Dương nhé!

Khi thầy cô ở lại muộn

Giữa những buổi chiều tưởng như khép lại sau tiếng trống tan trường, vẫn có những ánh đèn bền bỉ sáng lên, thắp sáng những ước mơ và niềm tin trong lòng mỗi học trò! Những dòng cảm nhận của bạn Nguyễn Ngọc Khánh Chi (Lớp 6A3, trường THCS Nguyễn Đăng Đạo, Phường Kinh Bắc, Bắc Ninh) được cất lên tựa như những âm thanh đẹp về lòng biết ơn và cả những rung cảm ngọt ngào!

Bồ công anh bé nhỏ

Bên góc phố nọ, có hai vườn bồ công anh đang nở rộ. Tôi vừa thích thú, vừa ngạc nhiên ngắm những bông hoa đua sắc và tình cờ được nghe câu chuyện rất thú vị từ khu vườn ấy.

Hàng rào của Earl

Kayla Martinez nắm chặt tiền trong tay. Lần đầu tiên nhận được tiền công từ việc trông trẻ khiến Kayla tràn ngập niềm vui. Cậu đi như chạy tới cửa hàng quần áo và mua liền một lúc sáu chiếc áo khoác.

Báu vật của mùa Xuân

Bé Bi vừa thi xong học kỳ I thì được bố mẹ cho về quê chơi Tết với ông bà. Nhà ông bà ở xa, trời thì lạnh, nhưng lòng Bi thấy háo hức lạ thường.