Thấu hiểu

Chu Hải
TNTP - Mẹ tôi với cô Hạnh chơi thân nhau từ thời còn đi học. Duyên thế nào mà tôi với cái Ngân (con gái cô Hạnh) cũng học cùng lớp, chơi thân nhau như khế chua với muối ớt. Có chuyện gì hai đứa cũng rủ rỉ với nhau.

Cách nuôi dạy con của hai gia đình cũng na ná như nhau vì hai mẹ rất chịu khó học hỏi lẫn nhau.Thế nhưng giữa tôi và Ngân vẫn có một sự khác biệt rất lớn mà tôi nhận thấy từ khi còn bé. Sự khác biệt mà tôi rất ghét.

Đó là Ngân không bao giờ bị bố, mẹ trách mắng bất cứ một câu gì khi bạn ấy chẳng may làm vỡ, làm hỏng đồ. Ngay kể cả đó là chiếc lọ hoa quý giá đắt tiền hay là chiếc đầu đĩa cổ mà bố bạn phải mất rất nhiều công mới mua được…

Trong khi ấy, tôi rất dễ bị ăn mắng, thậm chí bị khiển trách khá nặng với những vụ hậu đậu với những vật dụng mà tôi nghĩ là cũng chẳng đắt đỏ gì cho lắm.

Nhiều lần như thế, đến khi không kiềm chế nổi sau lần bị mẹ mắng té tát về vụ làm vỡ tách trà trong lúc rửa, tôi khóc òa, thổn thức: “Mẹ suốt ngày trao đổi với cô Hạnh về cách dạy con nhưng cách dạy của mẹ đâu giống của cô ấy. Cô Hạnh hiền hậu, bao dung còn mẹ thì suốt ngày la mắng…”

Tôi còn nói gì… gì nữa thì tôi cũng không nhớ rõ, chỉ biết là đúng lúc đó thì bố về. Tiếng bố quát to và đanh (tôi chưa từng thấy bộ giận dữ như vậy bao giờ): “Con… thôi ngay!” khiến tôi im bặt.

Mẹ đứng như trời trồng, tay buông chiếc đĩa thức ăn vỡ choang. Tối hôm ấy, mẹ kêu đau đầu, đi ngủ trước. Ở ngoài ban công, tôi nghe tiếng mẹ nói khẽ với bố: “Em mệt lâu rồi. Không phải tại con. Anh đừng mắng con bé. Nó chưa hiểu, mình phải dạy từ từ, anh à…”.

Ngồi đối diện với bố bên bàn nước, tôi không dám nhìn thẳng vào mắt bố. Bố khẽ khàng: “… Bố, mẹ biết việc trách mắng con là không nên… nhưng… kinh tế nhà mình khó lắm. Ngoài việc nuôi con, hằng tháng, bố mẹ còn phải dành dụm hai khoản gửi về giúp cho ông, bà nội, ngoại ở quê. Các ông, bà đã già yếu, lương hưu không có…”

Nghe bố nói, tôi mới chợt nhớ ra là ông, bà Ngân đều là người có điều kiện. Mỗi lần đi du lịch nước ngoài, ông, bà con cho Ngân đi cùng nữa cơ.

Giờ tôi đã hiểu. Mọi thứ đều phải tùy thuộc vào hoàn cảnh và làm con, tôi cần phải thấu hiểu và chia sẻ với bố, mẹ mình nhiều hơn.

Hà Phạm

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Thấu hiểu tại chuyên mục Điều Em Muốn Nói của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Điều Em Muốn Nói khác

Ngọn lửa hồng giữa mùa Đông giá lạnh

Sau hoạt động trao tặng quà ý nghĩa của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng (TNTP&NĐ) sáng 15/12 tại Hà Tĩnh, cô giáo Trần Thị Mỹ Nhung (trường TH Nguyễn Trãi, xã Đức Quang) đã ghi lại những cảm xúc chân thành về sự sẻ chia ấm áp dành cho thầy cô và học sinh 4 trường Tiểu học chịu ảnh hưởng nặng nề bởi bão lũ.

Người hùng bé nhỏ trong tim em

Trong lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam tại trường Tiểu học Nguyễn Trãi, phường Vinh Hưng (Nghệ An), tôi tình cờ được nghe câu chuyện do em Nguyễn Ngọc Thùy Anh (lớp 3I) thể hiện trên sân khấu. Bằng lối diễn xuất đầy cảm xúc, em đã khiến cả hội trường lặng đi vì xúc động. Điều đặc biệt, câu chuyện ấy được lấy từ chính gia đình của cô bé. Xin trích nguyên văn câu chuyện.

Kết nối nụ cười – Chia sẻ yêu thương

Chiều 24/11, tại trường THCS Nguyễn Du, phường Thành Sen (Hà Tĩnh), Văn phòng Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng khu vực Bắc Trung Bộ phối hợp cùng Phòng khám Nha khoa Răng Xinh tại Hà Tĩnh triển khai hoạt động ngoại khóa với chủ đề “Kết nối nụ cười – Chia sẻ yêu thương”.

Nguyễn Anh Thư - "Bông hoa" nghị lực phố núi

Nguyễn Anh Thư, lớp 3, trường Tiểu học thị trấn Phố Châu, xã Hương Sơn, Hà Tĩnh, người mang trong mình hội chứng suy thận kháng thuốc và căn bệnh nấm nhiễm máu nhưng chưa bao giờ ngừng ước mơ đến lớp. Dù phải thường xuyên đi viện điều trị, em vẫn kiên trì học tập, hăng hái tham gia các hoạt động Đội và trở thành tấm gương sáng về nghị lực vượt khó.