Chích Bông và ông Mặt Trời

Thanh Cầm
Trời chiều đầu Hạ thật đẹp, ánh nắng chan hòa được ông Mặt Trời rải đều khắp mọi nơi. Năm nào cũng thế, cứ vào mùa này là ông sẽ vén mây để nhìn xuống cánh đồng bao la này được rõ hơn.

Ông Mặt Trời thích nhìn những chú chim lích chích tự do bay lượn, líu lo vui đùa. Chả thế mà ông cứ cười khanh khách, chính nụ cười của ông làm nắng tỏa rạng ngời chứ đâu.

Ông Mặt Trời đã già chưa nhỉ? Chích Bông sà xuống, thắc mắc với cây Ngô Đồng. Ngô Đồng phe phẩy cái lá, làm ra vẻ ông cụ vuốt chòm râu để trầm ngâm nghĩ ngợi. Mà Ngô Đồng thì vừa qua đợt thay lá, những lá bánh tẻ hẵng còn xanh rì chứ đâu đã già. Ngô Đồng nghĩ khá lâu rồi gật gật, thấy người ta gọi Mặt Trời là “ông” thì chắc hẳn là già rồi chứ còn gì nữa. Lúc Ngô Đồng bén rễ vào lòng đất, lá mầm mở mắt đón ánh sáng là đã thấy người ta gọi Mặt Trời là “ông” rồi. Còn họ gọi thế từ bao giờ thì Ngô Đồng cũng chịu.

Chích Bông cười khúc khích, hóa ra ông Mặt Trời là ông của ông Ngô Đồng. Đùa thế thôi chưa đủ, nó còn lém lỉnh mổ liên tiếp những nhát nhẹ trên cành cây khiến Ngô Đồng vừa cười vừa la lên, cành lá rung xào xạc. Thôi thôi được rồi, thì ông Mặt Trời là ông của ông Ngô Đồng, đừng mổ nữa mà ông nhột.

Chích Bông lượn thẳng xuống cánh đồng gần đấy kiếm mồi. Nó đang tuổi ăn tuổi lớn nên mau đói cũng phải. Nhắm thấy dưới chiếc lá rau bí lòa xòa hình như có mồi, nó tò mò định sà xuống mổ chơi, biết đâu lại được miếng mồi no đến sáng mai chẳng hạn. Thế mà vừa đáp chân xuống, cái mỏ định thò vào thì nó bỗng giật bắn, kêu ối lên một tiếng rồi suýt ngã ngửa. Nó hoảng hồn, lấy lại thăng bằng rồi hắng giọng, ấp úng. Hèm… à… ơ cụ. Cụ Cóc đấy à? Cụ Cóc nhìn nó bằng đôi mắt trố lồi không đáp lời.

Chích Bông đánh bạo hỏi thêm câu nữa:

Cụ đang nghỉ đấy ạ, con vô ý quá, con xin lỗi cụ!”. Nó cúi đầu lễ phép. Cụ Cóc “hừ” một tiếng, ẩn nấp thế này mà vẫn không được yên thân. Chích Bông cười bẽn lẽn, chào cụ định nhảy đi thì cụ Cóc gọi giật lại. Cụ dặn nó, chơi gì thì chơi, nhớ cẩn thận với bọn diều kẻo tai nạn. Chích Bông cười, bảo cụ cứ khéo lo chứ ở đây làm gì có Diều Hâu mà sợ. Cụ Cóc tặc lưỡi, không, là con diều chứ không phải loài Diều Hâu.

Sợ nó chưa nghe rõ, cụ nhảy lên một bước ngắn, đôi mắt như càng lồi ra hơn. Con diều mà mỗi chiều người ta thả lên trời cho nó bay ấy, hiểu chưa. Con ấy tuy không săn mồi như Diều Hâu nhưng dễ mắc vào dây điện, hoặc gây tai nạn cho người đi đường. Rồi hôm qua cụ cũng dặn Chích Chòe Lửa như thế, vậy mà cu cậu không nghe, đang bay thì vướng phải sợi dây diều mỏng manh không nhìn rõ, thế là ngã nhào. Úi, cú ngã khiếp lắm. Cụ Cóc hừ một tiếng, đến con người cũng còn ngã xe vì cái sợi dây ấy, huống chi là… Chích Bông nghe xong bỗng thấy chưng hửng vì trên bầu trời bắt đầu xuất hiện một vài cánh diều ở tít đằng xa. Nó vâng dạ, cảm ơn cụ Cóc rồi về tổ. Cơn đói chẳng cần xua cũng tan rồi.

Cứ bay được một chốc là nó lại đậu xuống một cành cây nào đó, quan sát cho kỹ rồi mới bay tiếp. Mong là con người chỉ thả diều trong bãi vắng thôi, không thì nguy hiểm quá. Mặt Trời đỏ rực đang lặn dần về phía đằng Tây. Chích Bông nghĩ ông Mặt Trời thương nó nên lặn thật từ từ để chút hoàng hôn cuối ngày đủ cho nó về đến tổ. A! Đúng rồi! Chích Bông reo lên. Ông Mặt Trời không già mà cũng không trẻ, ông cứ là ông thôi. Vì là ông nên thấy các loài chim ríu rít hát ca ông mới vui đến thế chứ. Ngày mai, và cả những ngày mai sau đó nữa, Chích Bông sẽ dậy thật sớm để hót lên cho những tia nắng rạng ngời của ông Mặt Trời thêm rực rỡ.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Chích Bông và ông Mặt Trời tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bồ công anh bé nhỏ

Bên góc phố nọ, có hai vườn bồ công anh đang nở rộ. Tôi vừa thích thú, vừa ngạc nhiên ...

Hàng rào của Earl

Kayla Martinez nắm chặt tiền trong tay. Lần đầu tiên nhận được tiền công từ việc trông trẻ ...

Báu vật của mùa Xuân

Bé Bi vừa thi xong học kỳ I thì được bố mẹ cho về quê chơi Tết với ông bà. Nhà ông bà ở ...

Bài Sáng Tác khác

Nhật ký Tết nhiều niềm vui

Tớ hơi dỗi nhẹ khi bố mẹ “hủy kèo” đi du lịch vào phút thứ 89 để về quê đón Tết cùng ông bà. Nhưng khi nghe bố mẹ nói: “Gia đình mình còn nhiều thời gian khác để đi du lịch. Niềm vui ngày Tết của ông bà là chỉ mong có con cháu quây quần bên cạnh” thì tớ thấy đầu óc tỉnh như sáo và phấn chấn vô cùng luôn. Quả thật, chọn đón Tết trọn vẹn cùng ông bà, tớ đã có những ngày thật vui và ý nghĩa!

Tết đầm ấm yêu thương

Qua lăng kính hồn nhiên và đầy sáng tạo của các bạn học sinh, khung cảnh ngày Tết truyền thống của dân tộc hiện lên thật đầm ấm và tươi vui. Mời các bạn cùng ngắm những tác phẩm hội họa, nơi các bạn nhỏ gửi gắm tình yêu gia đình và niềm háo hức đón chờ một cái Tết thật ấm áp bên người thân yêu nhé!

Tết này nên khác Tết xưa

Vậy để yêu và bảo vệ môi trường đúng cách thì chúng mình cần làm gì nhỉ? Siêu dễ luôn, hãy gửi tới vũ trụ thông điệp bảo vệ môi trường bằng cách vẽ những bức tranh “biết nói” và đẹp mê li để mọi người cùng hưởng ứng nhé bạn.

Ngày mai là mùa Xuân rồi đấy!

Sau mấy đợt rét cắt da cắt thịt, từng chùm lá vàng úa đều lần lượt rời cành. Trong khu vườn, những thân cây khẳng khiu gầy guộc dường như càng trở nên quắt lại vì rét lạnh.

Cử chỉ đẹp nhất trên đời

Đây là một câu chuyện rất có ích để chúng ta cùng chia sẻ. Bởi lẽ, những năm tháng đang chuẩn bị “trở thành một ai đó” thường có nhiều bất ngờ, thậm chí cả những “biến cố” xảy đến với tuổi ẩm ương của chúng mình đấy, bạn ạ!

Bê con lạc mẹ

Ở nông trường nọ có chú bê con tròn một tháng tuổi, mắt tròn xoe, lông vàng óng như nắng mới. Bê con được mọi người trong gia đình gọi bằng cái tên đầy yêu thương là em Vàng.