Chuyến đi của Thỏ con

Trương Nguyên
Thỏ con sống với mẹ ở một thảo nguyên xanh mát đầy hoa thơm cỏ mềm. Một sáng nọ, chim Vàng Anh bay qua hiên nhà tíu tít báo tin:

- Bà Thỏ bị ốm! Bà Thỏ bị ốm!

Thỏ mẹ lo lắng lắm, muốn đi thăm Thỏ bà ngay nhưng còn vướng chú Thỏ Út chưa mở mắt. Thỏ con liền bảo:

- Để con sang thăm bà, mẹ ơi!

Thỏ mẹ liền sắp cho nó chút đồ ăn và căn dặn:

- Con đi đường cẩn thận, chớ có la cà đấy nhé!

Thỏ bà sống bên kia rừng, phải đi rất xa nên Thỏ con lên đường ngay. Trời nắng ấm và chim ca ríu rít nhưng Thỏ con dằn lòng đi thật mau:

- Phải thăm bà đã, lúc khác chơi!

Thỏ con mở cái túi nhỏ ở bên hông. Mẹ Thỏ sắp cho nó một củ cà rốt, một cây bắp cải và một quả táo nhỏ màu hồng hồng.

Thỏ con đi đến cửa rừng thì thấy một chú Gấu Mèo con thập thò sau một gốc cây. Hỏi ra mới biết mẹ Gấu Mèo đi kiếm ăn chưa về. Gấu Mèo con đói quá mới mò ra đây. Thỏ con bèn chia một nửa cây bắp cải cho Gấu Mèo. Chú Gấu Mèo ăn ngay và cảm ơn rối rít.

Càng đi sâu vào trong rừng càng tối. Không gian âm u khiến Thỏ con ngỡ nó bị lạc đường. May mà có một chú Khỉ lanh lợi chỉ đường cho. Thỏ con liền chia một nửa quả táo cho Khỉ để cảm ơn. Khỉ cười tươi bảo nó:

- Lần sau qua đây cứ bảo mình.

Ra đến bìa rừng thì trời đã sẩm tối. Bỗng một cơn mưa đổ xuống. Thỏ con chạy đến bên một hang đất để náu tạm. Bên trong là gia đình Lợn Lòi đang sinh sống. Lợn Lòi bảo:

- Vào đây trú kẻo ướt Thỏ ơi!

Mưa ngớt, Thỏ con đi ngay, không quên bẻ một nửa củ cà rốt để cảm ơn gia đình Lợn.

Thỏ con gõ cửa nhà bà mấy lần mới thấy bà mở cửa. Hai bà cháu ôm nhau xúc động lắm. Thỏ con bày ra bàn mấy món đồ ăn cho bà tẩm bổ. Món nào cũng chỉ còn một nửa. Thỏ con nghĩ bà sẽ buồn vì những món quà không trọn vẹn. Nhưng sau khi nghe Thỏ con kể về chuyến đi của mình, Thỏ bà vui vẻ hẳn lên. Thỏ bà cảm thấy mình như khỏe lại khi thấy Thỏ con vừa biết làm việc tốt, vừa biết trân trọng sự giúp đỡ của mọi người.

- Bà rất vui vì những việc làm của cháu.

Thỏ con ở lại cho đến khi Thỏ bà khỏe mạnh. Ngày về, Thỏ bà cài cho nó một bông hoa màu cam lên cổ. Thỏ con vừa đi vừa khoe mình được bà khen đấy. Khi đi ngang qua nhà Gấu Mèo, Gấu Mèo mẹ tặng cho Thỏ con mấy trái lê ngọt lịm tươi giòn.

Về đến nhà, Thỏ mẹ nghe chuyện cũng khen:

- Thỏ con ngoan lắm! Mẹ khen!

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Chuyến đi của Thỏ con tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.