Chuyện về chàng thủ môn

Nguyễn Phan Khuê
Thằng cu Tộ vừa nhổ một cái răng cửa. Khi nó cười thì cả bọn trong lớp tôi cũng phải lăn ra mà cười theo. “A ha thủ môn bỏ đi ăn cơm rồi!”. “Tộ ơi khéo không ruồi nó đá bóng vào…”

Một buổi sáng, Tộ vừa lùa cặp sách vào ngăn bàn thì nó bỗng nhảy dựng lên vì tức tối:

– Đứa nào? Đứa nào viết tao thế này?

Cả bọn cùng ùa đến chỗ Tộ ngồi, chiếc bàn sạch sẽ có một dòng chữ: “Và bây giờ là Tộ – người đoạt giải hàm răng… đẹp nhất trong cuộc thi những người có hàm răng đẹp!

– Hi hi!…

Nhìn hàm răng trống của Tộ, cả lũ bọn tôi lại lăn ra mà cười.

Khi trận cười dứt thì chẳng thấy Tộ đâu nữa. Tìm mãi mới thấy Tộ ngồi ở góc lớp mà khóc. Đôi mắt của nó mọng lên những nước là nước.

Từ đó Tộ ít gần chúng tôi. Nó ít phát biểu trên lớp vì sợ phải mở miệng. Suốt buổi nó ngồi im. Khi chúng tôi gọi tên nó để trêu thì nó lảng đi chỗ khác. Nhưng bọn tôi đâu có tha. Tôi còn làm cả… thơ để chế nó nữa chứ:

Tí tí tồ tồ

Tên gì là Tộ

Giống con gà cồ

Vì ăn phải ngô

Cho nên răng sứt

Tí ti tồ tồ…

Chúng tôi cứ hát mãi cho đến khi cái răng mới của Tộ ló ra như hạt ngô non. Có đứa lại trêu:

– A, thủ môn đã đi ăn cơm về rồi…

Tộ chẳng nói gì và tôi cũng sẽ quên dần chuyện cái răng của Tộ nếu như không có một hôm…

Hôm ấy tôi vội vàng ăn cơm để kịp xem phim hoạt hình. Lạ quá, cái răng trong miệng của tôi hình như nó bị làm sao ấy, nhai thấy khó lắm. Tôi vội lùa tay vào nắn thử và không tin ở tay mình nữa… Mẹ thấy thế, giục tôi nuốt nhanh miếng cơm rồi bảo tôi há miệng ra.

– À, con sắp thay răng rồi!.

– Thay răng? – Tôi rụng rời chân tay – Răng của con sẽ giống như răng của bạn Tộ ấy ạ?

– Tộ nào? – Mẹ cười khi thấy tôi hốt hoảng – Ai mà chẳng thay răng sữa. Con phải nhổ nhanh không nó mọc lẫy…

Và thế là hôm sau, tôi đến lớp ngồi yên một góc với cái miệng ngậm chặt.

Tôi nghĩ đến "chàng thủ môn" của tôi mà buồn nẫu ruột. Không biết cậu ta đi ăn cơm đến bao lâu mới về? Không biết có con ruồi nào đá bóng vào đấy không? Và những vần thơ về chàng thủ môn của tôi sẽ như thế nào đây…

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Chuyện về chàng thủ môn tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Họa sĩ Kiến Đen

Trong khu rừng xanh mướt, nơi ánh nắng lấp lánh len qua từng kẽ lá, có một anh chàng Kiến Đen ...

Bài Sáng Tác khác

Kiến cõng cánh cam

Có một chú Kiến Gang rất chăm tập thể dục. Vậy nên, chú rất khỏe mạnh. Mọi người gọi chú là Kiến Gang vì chân chú cứng như gang ấy. Những chiếc chân nhìn thì tí hon nhưng có thể chạy như bay mà không biết mỏi. Chú làm việc cả ngày không thấy mệt. Chú còn giúp đỡ rất những bạn kiến khác đào hang, khuân đồ, kéo dây...

Thương lắm học trò của tôi

Mười sáu năm đứng trên bục giảng, tôi đã trải qua biết bao kỷ niệm. Mỗi lớp, mỗi học trò đều để lại trong tôi những dấu ấn riêng. Nhưng có một kỷ niệm về cậu học trò tên Nam khi tôi chủ nhiệm lớp 4, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.

Bài học cuộc đời

Xin chào các bạn, tớ là Trần Xuân Hải, lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Tri Phương (phường Ba Đình, TP. Hà Nội). Mới chỉ một hai năm trước đây, tớ từng nghĩ mình là người học môn Ngữ văn “dở ẹc”.

Chuột đồng cỏ nướng bánh

Đó là một buổi sáng ngập tràn ánh nắng. Cáo Lúa Mì đang ngồi làm thơ bên cửa sổ. Bỗng từ trong thinh không đưa lại mùi thơm của bánh nướng. Cáo Lúa Mì khịt khịt chóp mũi đen, liếm mép rồi ngoáy bút viết xuống tờ giấy:

Những vần thơ haiku Việt dành tặng thiếu nhi

Tập thơ “Ngàn sao lấp lánh” của nhà thơ Nguyễn Thị Phương Anh mở ra trước mắt độc giả, đặc biệt là thiếu nhi, một thế giới lung linh, gần gũi với thiên nhiên và cuộc sống hằng ngày. Nhà phê bình văn học Chu Thị Thơm nhận xét: