Đôi giày thể thao cũ

Phạm Phương Liên
Trong góc tủ bụi bặm nơi những món đồ cũ bị lãng quên, có một đôi Giày Thể Thao sờn vải nằm buồn thiu. Từng là món quà sinh nhật của cô bé, giờ đây nhìn thân hình cũ kỹ của mình, lớp vải đã bạc màu, nó thầm nghĩ mình vô dụng biết nhường nào. Bên cạnh nó là Chị Giày Búp Bê xinh đẹp, kiêu hãnh và thích kể chuyện.

Thực ra chỉ nhìn chị ấy, rồi nhìn lại chính mình, nó đã thấy quá khác biệt. Vậy mà không biết vô tình hay hữu ý, ngày nào Chị Giày Búp Bê cũng kể những câu chuyện mới. Cũng đúng thôi vì Chị ấy luôn được cô bé mang đi chơi, đi tiệc mà. Những câu chuyện về những buổi tối lộng lẫy ánh đèn hay những con đường lát đá mát lạnh của Chị lại làm nó tủi thân ghê gớm. Nó thầm nghĩ: “Mình chẳng bao giờ được như thế. Có lẽ mình chỉ là một đôi giày bỏ đi.”

Hôm nay, được đi cùng cô bé đến tiệc cưới, vừa về đến, Chị Giày Búp Bê đã khoe:

- Hôm nay cô bé mặc váy đỏ, ai cũng khen tôi hợp với cô ấy!

Lúc ấy Giày Thể Thao chỉ biết nằm im, co mình trong góc tối. Cụ Ô (chiếc ô vải sọc đã cũ mèm, gầy guộc) đứng nép trong góc thấy vậy động viên, cụ bảo ngày xưa khi còn trẻ, cụ cũng được đi đây đi đó khắp nơi, ngày nắng đẹp hay ngày mưa phùn, cô bé đều mang cụ theo, thế rồi sau một buổi chiều gặp bão, bị gãy mất một nan cụ nằm co ro trong góc này. Nói rồi cụ trầm ngâm, thở dài đầy tiếc nuối. Bà Dép Lê nãy giờ vẫn bỏm bẻm nhai trầu, giờ mới lên tiếng, tôi cũng chỉ ước được người ta mang ra biển chơi một lần nữa thôi ông ạ! Nhìn những gương mặt đầy nếp nhăn ấy, nó thấy được an ủi phần nào nhưng không hiểu sao, nó vẫn luôn cảm thấy mình là kẻ vô dụng nhất.

Một đêm, khi ánh trăng lọt qua khe tủ, đôi giày nhìn mình và tự hỏi: “Có phải mình sinh ra chỉ để bị lãng quên?”. Rồi nó nhớ lại những tháng ngày hạnh phúc. Khi ấy, nó được cùng cô bé chạy nhảy trên sân trường, chơi đủ trò chơi cùng bạn bè. Có lần mải nghịch, cô bé từng vấp ngã, nhưng vẫn bật dậy cười toe... nhưng giờ mọi thứ đã đổi thay. Nó chợt tự hỏi: "Đã bao lâu rồi chưa được hít thở bầu không khí bên ngoài? Lần cuối cùng nó ngắm ánh bình minh là khi nào?"... Còn bây giờ, nó chỉ biết nằm im trong góc tủ chật chội, bụi bặm này. Nghĩ đến đây nó bật khóc nức nở. Chị Giày Búp Bê đang ngủ ngon, giật mình tỉnh dậy mắng:

- Ở không cả ngày còn bày đặt mơ ngủ.

Nó lại càng tủi thân biết bao. Cụ Ô và Bà Dép Lê không ngừng vỗ về, động viên nó:

- Đừng khóc nữa, rồi sẽ có ngày cháu được ra ngoài thôi.

Chị Giày Búp Bê nghe thấy, nguýt dài:

- Gớm! Đũa mốc đòi chòi mâm son.

Một buổi sáng trời mưa, cô bé vội vã ra ngoài. Như thường ngày, Chị Giày Búp Bê được mang ra, nhưng đường trơn, cô bé trượt ngã, Chị Giày Búp Bê chỉ kịp “Ối” một tiếng, đế bung ra. Chị xuýt xoa. Cô bé nhăn mặt, vừa đau vừa bực.

- Hỏng mất rồi! Cô bé thở dài tiếc nuối. Chợt như nhớ ra điều gì. Cô bé đến bên mở tung cánh tủ, ánh mắt cô dừng lại nơi góc tủ. Giày Thể Thao run lên khi đôi bàn tay bé nhỏ chạm vào, đưa nó ra khỏi bóng tối. Đôi giày ngỡ ngàng, tim đập thình thịch. Cô bé lấy khăn nhẹ nhàng lau bụi trên người nó, rồi mang nó vào. Nó thấy từng tế bào trong cơ thể như đang ấm nóng dần lên khi được ôm trọn đôi chân nhỏ xinh của cô bé vào lòng. Lần đầu tiên sau bao nhiêu ngày tháng, nó được bước ra ngoài.

Trời mưa lất phất, đường trơn ơi là trơn, vậy mà nó vẫn bám chặt, cô bé rảo bước thật nhanh cho kịp giờ đến trường. Bước vào cửa lớp khi tiếng chuông vừa reo, cô bé nhìn xuống chân, mỉm cười: “Sao mình có thể quên mất đôi giày này nhỉ. Đúng là thoải mái thật!”.

Chiều hôm ấy đi học về, thay vì cất đôi giày vào tủ, cô bé đã đặt nó ngay ngắn gần cửa ra vào. Ngoài trời, mưa đã tạnh. Đôi giày khẽ nghiêng mình để những hạt nước nơi mũi giày lăn xuống đất như vừa trút bỏ được điều gì rất cũ.

Đêm ấy, trong giấc mơ, đôi giày thấy mình được cùng cô bé thong dong trên những hành trình mới, những hành trình đầy niềm vui và khát vọng.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Đôi giày thể thao cũ tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bồ công anh bé nhỏ

Bên góc phố nọ, có hai vườn bồ công anh đang nở rộ. Tôi vừa thích thú, vừa ngạc nhiên ...

Hàng rào của Earl

Kayla Martinez nắm chặt tiền trong tay. Lần đầu tiên nhận được tiền công từ việc trông trẻ ...

Báu vật của mùa Xuân

Bé Bi vừa thi xong học kỳ I thì được bố mẹ cho về quê chơi Tết với ông bà. Nhà ông bà ở ...

Bài Sáng Tác khác

Nhật ký Tết nhiều niềm vui

Tớ hơi dỗi nhẹ khi bố mẹ “hủy kèo” đi du lịch vào phút thứ 89 để về quê đón Tết cùng ông bà. Nhưng khi nghe bố mẹ nói: “Gia đình mình còn nhiều thời gian khác để đi du lịch. Niềm vui ngày Tết của ông bà là chỉ mong có con cháu quây quần bên cạnh” thì tớ thấy đầu óc tỉnh như sáo và phấn chấn vô cùng luôn. Quả thật, chọn đón Tết trọn vẹn cùng ông bà, tớ đã có những ngày thật vui và ý nghĩa!

Tết đầm ấm yêu thương

Qua lăng kính hồn nhiên và đầy sáng tạo của các bạn học sinh, khung cảnh ngày Tết truyền thống của dân tộc hiện lên thật đầm ấm và tươi vui. Mời các bạn cùng ngắm những tác phẩm hội họa, nơi các bạn nhỏ gửi gắm tình yêu gia đình và niềm háo hức đón chờ một cái Tết thật ấm áp bên người thân yêu nhé!

Tết này nên khác Tết xưa

Vậy để yêu và bảo vệ môi trường đúng cách thì chúng mình cần làm gì nhỉ? Siêu dễ luôn, hãy gửi tới vũ trụ thông điệp bảo vệ môi trường bằng cách vẽ những bức tranh “biết nói” và đẹp mê li để mọi người cùng hưởng ứng nhé bạn.

Ngày mai là mùa Xuân rồi đấy!

Sau mấy đợt rét cắt da cắt thịt, từng chùm lá vàng úa đều lần lượt rời cành. Trong khu vườn, những thân cây khẳng khiu gầy guộc dường như càng trở nên quắt lại vì rét lạnh.

Cử chỉ đẹp nhất trên đời

Đây là một câu chuyện rất có ích để chúng ta cùng chia sẻ. Bởi lẽ, những năm tháng đang chuẩn bị “trở thành một ai đó” thường có nhiều bất ngờ, thậm chí cả những “biến cố” xảy đến với tuổi ẩm ương của chúng mình đấy, bạn ạ!

Bê con lạc mẹ

Ở nông trường nọ có chú bê con tròn một tháng tuổi, mắt tròn xoe, lông vàng óng như nắng mới. Bê con được mọi người trong gia đình gọi bằng cái tên đầy yêu thương là em Vàng.