Hạt giống nảy mầm

Thúy Hằng
Mùa xuân sắp qua, trên cánh đồng, các hạt giống đều đã nảy mầm. Từng chiếc lá con vẫy reo trong gió.

Thế nhưng trong kẽ đất kia có một Hạt giống vẫn còn say ngủ. Đôi mắt em lim dim và thân hình cuộn tròn trong lớp vỏ dày.

Một hôm, mặt trời treo trên ngọn cây. Những hạt nắng được dịp chạy chơi trên cánh đồng. Hạt nắng bay khắp không trung khiến mọi vật đều phát sáng. Khi đến kẽ đất và thấy Hạt giống không phát ra một tiếng động gì, những hạt nắng lạ lắm, bèn gọi:

- Hạt giống ơi, đi chơi với chúng tớ không?

Hạt giống vẫn còn thèm ngủ, nó đáp lại:

- Không, không đi đâu. Trời nóng lắm!

- Đó là do cậu tưởng thế thôi. Trời mùa xuân chỉ ấm lên một chút - Những hạt nắng nói - Cậu nhìn chúng tớ đây này?

Nghe thấy thế, vỏ Hạt giống liền nứt ra. Vết nứt nhỏ thôi, chỉ đủ để Hạt giống he hé mắt nhìn ra ngoài. Xung quanh Hạt giống có hàng trăm hạt nắng đang nắm tay nhau, toét miệng cười. Các bạn ấy đuổi bắt nhau khắp mặt sông, nhảy lên nhảy xuống trên từng chiếc lá. Có vài hạt còn nấp cả vào trong giọt sương long lanh đọng trên tấm lưới của bác Nhện đen. Hạt nắng đi tới đâu cũng đều tỏa ra những tia sáng ấm áp…

Hạt giống thấy nắng thì chộn rộn lắm, nhưng em vẫn chưa muốn ra ngoài.

***

Lần khác, trời làm mưa. Những hạt mưa nhảy múa trên cánh đồng. Mưa rơi tõm vào trong kẽ đất và lại cất giọng gọi Hạt giống:

- Hạt giống ơi, đi chơi cùng chúng tớ không?

Lần này, Hạt giống cuộn tròn người, nói ra ngoài rằng:

- Không, không đi đâu! Nước mưa làm ướt quần áo…

- Gì thế? Chẳng lẽ cậu sợ à? - Những hạt mưa ngạc nhiên.

- Ừ, mình sợ lắm!

- Là tại cậu tưởng tượng ra thôi. Tắm mưa thích lắm! Nhìn chúng tớ đây này…

Những hạt mưa nhảy tí tách khắp nơi. Các bạn ấy chơi cầu trượt trên chiếc lá môn to mà bác Ếch dùng để đội trên đầu tránh mưa. Trên cây lúa non, mấy hạt mưa đu người đến cong cả nhành lá. Mưa nhô lên lặn xuống trong cái ao giữa đồng làm nước đánh cả ra ngoài. Cứ thế mà trượt xoay tròn, xoay tròn, rồi lại vỡ tan ra thành trăm hạt mưa li ti khác. Tiếng cười vang khắp nơi không ngừng.

Nghe tiếng cười giòn tan, Hạt giống háo hức lắm. Em cũng muốn được nghịch nước thỏa thuê. Thế là từ trong vỏ, Hạt giống ưỡn người. Em chậm chạp trèo ra ngoài, hai chiếc lá tí hon của Hạt giống rón rén thò ra trước.

- Hoan hô Hạt giống! Hoan hô Hạt giống! - Những hạt mưa đồng thanh reo to.

- À, mà cậu không còn hợp với cái tên Hạt giống nữa đâu - Một hạt mưa thốt lên.

- Cái tên ấy không hợp với tớ nữa thì có. Từ nay các cậu phải đổi cách gọi đi nhé!

- Được - Những hạt mưa đồng ý - Chúng tớ gọi cậu là gì đây?

- Gọi là Mầm lá. Mầm lá chính là tên tớ đấy!

- Hoan hô Mầm lá! Hoan hô Mầm lá!

Những hạt mưa reo lên, rồi thi nhau đậu lấm tấm trên chiếc lá non của người bạn mới.

Những ngày sau đó, nắng và mưa thay phiên nhau đến chơi với Mầm lá. Chẳng mấy chốc, Mầm lá đã lớn lên thành một cây con xinh xắn trên cánh đồng.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Hạt giống nảy mầm tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Quả thông khô

Một quả thông khô bị gió thổi rơi xuống đất. Rơi xuống đất, quả thông nhảy nhót như một ...

Bài Sáng Tác khác

Họa sĩ Kiến Đen

Trong khu rừng xanh mướt, nơi ánh nắng lấp lánh len qua từng kẽ lá, có một anh chàng Kiến Đen nhỏ bé nhưng cực kỳ chăm chỉ. Ngày nào cũng vậy, cậu dậy sớm, cần mẫn đi kiếm thức ăn. Ít ai biết rằng, sâu trong lòng cậu là một ước mơ cháy bỏng: Được trở thành một họa sĩ.

Kiến cõng cánh cam

Có một chú Kiến Gang rất chăm tập thể dục. Vậy nên, chú rất khỏe mạnh. Mọi người gọi chú là Kiến Gang vì chân chú cứng như gang ấy. Những chiếc chân nhìn thì tí hon nhưng có thể chạy như bay mà không biết mỏi. Chú làm việc cả ngày không thấy mệt. Chú còn giúp đỡ rất những bạn kiến khác đào hang, khuân đồ, kéo dây...

Thương lắm học trò của tôi

Mười sáu năm đứng trên bục giảng, tôi đã trải qua biết bao kỷ niệm. Mỗi lớp, mỗi học trò đều để lại trong tôi những dấu ấn riêng. Nhưng có một kỷ niệm về cậu học trò tên Nam khi tôi chủ nhiệm lớp 4, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.

Bài học cuộc đời

Xin chào các bạn, tớ là Trần Xuân Hải, lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Tri Phương (phường Ba Đình, TP. Hà Nội). Mới chỉ một hai năm trước đây, tớ từng nghĩ mình là người học môn Ngữ văn “dở ẹc”.