Hạt giống nảy mầm

Thúy Hằng
Mùa xuân sắp qua, trên cánh đồng, các hạt giống đều đã nảy mầm. Từng chiếc lá con vẫy reo trong gió.

Thế nhưng trong kẽ đất kia có một Hạt giống vẫn còn say ngủ. Đôi mắt em lim dim và thân hình cuộn tròn trong lớp vỏ dày.

Một hôm, mặt trời treo trên ngọn cây. Những hạt nắng được dịp chạy chơi trên cánh đồng. Hạt nắng bay khắp không trung khiến mọi vật đều phát sáng. Khi đến kẽ đất và thấy Hạt giống không phát ra một tiếng động gì, những hạt nắng lạ lắm, bèn gọi:

- Hạt giống ơi, đi chơi với chúng tớ không?

Hạt giống vẫn còn thèm ngủ, nó đáp lại:

- Không, không đi đâu. Trời nóng lắm!

- Đó là do cậu tưởng thế thôi. Trời mùa xuân chỉ ấm lên một chút - Những hạt nắng nói - Cậu nhìn chúng tớ đây này?

Nghe thấy thế, vỏ Hạt giống liền nứt ra. Vết nứt nhỏ thôi, chỉ đủ để Hạt giống he hé mắt nhìn ra ngoài. Xung quanh Hạt giống có hàng trăm hạt nắng đang nắm tay nhau, toét miệng cười. Các bạn ấy đuổi bắt nhau khắp mặt sông, nhảy lên nhảy xuống trên từng chiếc lá. Có vài hạt còn nấp cả vào trong giọt sương long lanh đọng trên tấm lưới của bác Nhện đen. Hạt nắng đi tới đâu cũng đều tỏa ra những tia sáng ấm áp…

Hạt giống thấy nắng thì chộn rộn lắm, nhưng em vẫn chưa muốn ra ngoài.

***

Lần khác, trời làm mưa. Những hạt mưa nhảy múa trên cánh đồng. Mưa rơi tõm vào trong kẽ đất và lại cất giọng gọi Hạt giống:

- Hạt giống ơi, đi chơi cùng chúng tớ không?

Lần này, Hạt giống cuộn tròn người, nói ra ngoài rằng:

- Không, không đi đâu! Nước mưa làm ướt quần áo…

- Gì thế? Chẳng lẽ cậu sợ à? - Những hạt mưa ngạc nhiên.

- Ừ, mình sợ lắm!

- Là tại cậu tưởng tượng ra thôi. Tắm mưa thích lắm! Nhìn chúng tớ đây này…

Những hạt mưa nhảy tí tách khắp nơi. Các bạn ấy chơi cầu trượt trên chiếc lá môn to mà bác Ếch dùng để đội trên đầu tránh mưa. Trên cây lúa non, mấy hạt mưa đu người đến cong cả nhành lá. Mưa nhô lên lặn xuống trong cái ao giữa đồng làm nước đánh cả ra ngoài. Cứ thế mà trượt xoay tròn, xoay tròn, rồi lại vỡ tan ra thành trăm hạt mưa li ti khác. Tiếng cười vang khắp nơi không ngừng.

Nghe tiếng cười giòn tan, Hạt giống háo hức lắm. Em cũng muốn được nghịch nước thỏa thuê. Thế là từ trong vỏ, Hạt giống ưỡn người. Em chậm chạp trèo ra ngoài, hai chiếc lá tí hon của Hạt giống rón rén thò ra trước.

- Hoan hô Hạt giống! Hoan hô Hạt giống! - Những hạt mưa đồng thanh reo to.

- À, mà cậu không còn hợp với cái tên Hạt giống nữa đâu - Một hạt mưa thốt lên.

- Cái tên ấy không hợp với tớ nữa thì có. Từ nay các cậu phải đổi cách gọi đi nhé!

- Được - Những hạt mưa đồng ý - Chúng tớ gọi cậu là gì đây?

- Gọi là Mầm lá. Mầm lá chính là tên tớ đấy!

- Hoan hô Mầm lá! Hoan hô Mầm lá!

Những hạt mưa reo lên, rồi thi nhau đậu lấm tấm trên chiếc lá non của người bạn mới.

Những ngày sau đó, nắng và mưa thay phiên nhau đến chơi với Mầm lá. Chẳng mấy chốc, Mầm lá đã lớn lên thành một cây con xinh xắn trên cánh đồng.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Hạt giống nảy mầm tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.