Món quà tặng bà

Trương Nguyên
Cuối tuần vừa rồi, bé Mây theo ba mẹ về quê thăm bà ngoại. Nhà bà xa lắm. Mây vừa đi xe vừa ngủ gật. Mệt ơi là mệt. Thế nhưng khi vừa xuống xe, nhìn thấy bóng dáng bà ở trong sân, bé Mây đã quên hết cả mệt mỏi, chạy đến bên bà.

- Bà! Bà ơi! Cháu về rồi này! Bà ơi!

Bà cười hiền từ đón Mây vào lòng, vừa xoa đầu vừa nói:

- Cháu yêu về thăm bà đấy ư! Bà nhớ cháu lắm đấy!

Bé Mây cười híp mắt, mở ngay cái túi đeo bên hông để lục tìm thứ gì đó. Bé Mây lôi ra một hộp quà nhỏ, hai tay đưa cho bà.

- Bà ơi, cháu tặng bà này. Từ nay bà sẽ nhìn rõ hơn đấy. Bà đeo vào đi.

Ồ, thì ra là một cặp kính lão. Bà ngoại đeo vào trông mới đẹp lão làm sao. Bé Mây nhanh nhảu hỏi.

- Bà nhìn rõ hơn không ạ? Bà thích món quà của cháu chứ?

Bà gật gật đầu cười.

- Có, nhìn rõ lắm cháu ạ. Bà thích lắm! Nhưng mà bà còn thích món quà này hơn cơ.

Bé Mây tròn xoe mắt hỏi bà:

- Đó là gì vậy bà ơi?

Bà mỉm cười đáp.

- Đó là cháu đã về đây thăm bà. Bà muốn cháu kể cho bà nghe năm học này cháu đã ngoan ra sao, học tập được điều gì mới nào?

Bé Mây nắm tay bà, dắt bà vào nhà. Bé Mây bắt đầu kể cho bà nghe về những điều mới mẻ trong năm học mới của mình, những việc tốt bé đã làm được, những kiến thức bổ ích ở trường. Bé còn khoe với bà những “bông hoa điểm Mười” đỏ chót. Bà vui lắm! Đó mới thật sự là món quà mà bà mong muốn.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Món quà tặng bà tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Khoảng lặng bình yên

Tuần trước, cô giáo dẫn vào lớp một nhỏ bạn có làn da đen thùi lùi, tựa như vừa bị ánh mặt trời đốt cháy vậy. Tóc nó hoe hoe vàng ở đuôi, bết dính. Được cái, nó có đôi mắt tinh anh lạ lùng.

Hành trình trưởng thành

Chào các bạn. Tôi là Mun – Chú cún nhỏ sống trong một gia đình giàu có, một dinh thự rộng thênh thang và tráng lệ. Vì vậy tôi được cưng chiều hết mực và có hẳn một anh quản gia riêng. Ôi mỗi khi nghĩ đến chi tiết này tôi lại thấy mình thật oách làm sao!