Na ơi - Mở mắt nào!

Cún Bông
Ấy là một ngày đẹp trời, khi mà bé Nụ phát hiện ra một quả na nhỏ xíu trên cái cây trước sân. Cái cây ấy từng bị gió bão đánh tơi tả, rồi sâu đục tấn công. Ai cũng nghĩ cây na sẽ ngã gục chứ đâu ngờ nó còn sống được và lại còn ra quả nữa chứ. Thật tuyệt làm sao!

Bà ngắm cây na trầm ngâm gật đầu khẽ nói: “Cây cũng như con người ta vậy đó! Có vượt qua những thử thách khó khăn mới thấy khát vọng sống lớn lao thế nào”.

Bé Nụ chưa hiểu chuyện nên chỉ biết như thế là một cái cây đáng trân trọng với một quả na “may mắn” mà ngày ngày nó cần phải chăm sóc cẩn thận hơn thôi. Ừ, bé Nụ không biết chuyện cái đêm mẹ chuẩn bị sinh bé cũng là ngày cơn bão số 3 ập tới. Gió thét gào từng đợt mạnh, sấm sét rạch liên hồi trong đêm đen tối mịt, mưa như trút. Mưa, gió, và sấm sét, hòa quyện giáng xuống những nơi bão quét qua, trong đó có cả ngôi nhà nhỏ nơi mẹ đang chuẩn bị đón Nụ chào đời.

Giữa đêm mưa bão, nhà ai cũng đóng cửa thật chặt. Mẹ vừa lo vừa run run giọng thì thầm với em bé Nụ ở trong bụng: Con bé ngốc của mẹ ơi, sao lại quẫy đạp và đòi chào đời vào giữa đêm mưa bão thế này? Bà khi ấy vừa lau mồ hôi cho mẹ Nụ vừa lẩm bẩm: “Ngoan nào cháu yêu! Chắc sau này cháu sẽ trở thành một đứa trẻ mạnh mẽ và khỏe khoắn của bà!”.

May sao, con thuyền nhỏ cũng đi ngang cơn bão tố, khó khăn rồi cũng qua, cô bé Nụ lớn lên xinh xắn, đáng yêu và mạnh mẽ đúng như mong ước của mẹ, của bà.

Bà ơi bà, chừng nào quả Na này chín ạ?” - Bé Nụ thắc mắc. Bà bật cười đáp lại: “Chừng nào nó mở mắt là hái được!”.

Vậy mà chờ mãi, chờ mãi quả na vẫn xanh mướt, không chịu mở mắt. Chỉ có điều đặc biệt là nó to lên trông thấy qua mỗi ngày. Bé Nụ háo hức lắm, ngày nào cũng ngóng lên cây rồi lẩm nhẩm: “Xem cậu lớn thêm chừng nào rồi”! Sau đó cô bé xòe bàn tay ra tính: “Quả to thế này thì mình sẽ gọi tụi nhỏ Lam, cái Hiền và anh em thằng Tộ đến cùng ăn nữa nhỉ. Na ơi, mở mắt đi nào”.

Tối ấy mưa dông, cái Nụ nằm trong nhà cứ thấp thỏm lo quả na bị gió đánh rụng mất. Từng đợt gió ào qua, có phải quả na đang gồng mình bám cho chắc đấy không. Giá có thể ôm quả na vào đây thì tốt biết mấy. Rào rào... Mưa đổ, gió vẫn giật từng hồi, quả na đứt khỏi cuống sau bao nhiêu nỗ lực cố bám chặt cành.

Sáng sớm, trời trong veo và mát mẻ. Bé Nụ vừa thức giấc đã vùng dậy chạy ra sân nhìn quanh dưới đất với đầy lá rụng bởi cơn dông tối qua, nhưng không thấy quả na đâu hết. Ôi kìa, trên cành, quả na vẫn ở đó. Thì ra chỉ là mơ thôi. “Ôi kìa... Bà ơi, na mở mắt rồi. Lam ơi, Hiền ơi, na mở mắt rồi...” Tiếng bé Nụ vang cả ngõ, gọi bạn bè đến cùng thưởng thức.

Có lẽ chưa bao giờ các bạn nhỏ ăn trái na nào vừa ngon vừa vui đến vậy! Chắc là tại quả na được lớn lên bởi tình thương và bao công chăm sóc của bé Nụ đấy thôi!

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Na ơi - Mở mắt nào! tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.