Nhớ con sông tuổi thơ

Chu Hải
TNTP - Mỗi lần có dịp trở về quê nội, hình ảnh mà tôi chờ đợi, mong muốn được gặp lại đầu tiên, đó chính là con sông quê hương. Con sông đã gắn với tuổi thơ tôi như một sợi dây ký ức không thể tách rời…

Thuở tôi bé lũn cũn, chân đất chạy quanh xóm nhỏ, quê tôi nghèo lắm. Vào những khi mưa dầm, nước nổi, đường đất sình lầy xe đò không đi nổi. Cả xóm cũng chẳng có nhà nào biết đến giếng khoan hay nước máy. Bởi vậy, con sông là một phần quan trọng trong cuộc sống của mỗi người dân quê.

Tôi vẫn nhớ như in con sông như dải lụa mềm chảy giữa những vườn rau, uốn mình qua bạt ngàn vườn cây xanh ngắt với hàng dừa nghiêng mình trong nắng, những cánh đồng trĩu hạt.

Ngồi trong nhà hay tha thẩn ngoài vườn, chúng tôi vẫn nghe tiếng sóng vỗ ì oạp vào bờ như một khúc nhạc êm dịu len lỏi tưới mát tâm hồn. Xa xa ngoài bến sông, lúc nào cũng rộn rã tiếng cười nói, tiếng mọi người í ới gọi nhau. Con sông dường như là một người bạn lớn, là nhân chứng cho mọi buồn vui của người dân chân chất quê tôi.

Với riêng bầy trẻ thơ, sông gắn bó và làm ấm lòng biết bao con tim bé nhỏ. Nhớ ngày xưa vào mùa hè khi sách vở đã xếp lại rồi, lũ trẻ chúng tôi cả trai lẫn gái tụ tập chơi trốn tìm, bịt mắt bắt dê, chơi nhảy dây, đánh bi, đánh đáo… Chơi đùa chán lại ùa ra sông tắm, đứa nào lội giỏi cứ thế nhảy xuống sông, đứa nào nhát gan thì ôm theo cây chuối, trái dừa khô (dừa điếc) để tập bơi. Rồi cứ mỗi buổi trưa hè nóng nực đám trẻ trong xóm đều tập trung xuống bến mà ngụp, lặn chơi trò bắn súng, đuổi bắt làm náo động cả một khúc sông.

Thỉnh thoảng có thuyền máy chạy qua, sóng vỗ mạnh làm tụi nhỏ hụt chân uống cả một bụng nước đầy, vậy mà không có đứa nào bỏ cuộc vì sợ hãi. Có lẽ vì chơi với sông từ nhỏ nên chúng tôi đứa nào cũng bơi lội rất giỏi, biết lặn ngụp như những chú cá heo đang làm xiếc.

Vào những đêm trăng sáng, bà tôi giăng võng vào hai cây dừa ở mé sông để nằm còn bọn trẻ tụi tôi thì trải chiếu ngẩng mặt lên trời ngắm trăng. Chiều lũ cháu nhỏ, bà hay chuẩn bị nào thì khoai luộc, bắp rang, nào thì tét, bánh bèo… Chúng tôi vừa ăn vừa nghe bà kể chuyện ngày xưa, đứa nào cũng như nuốt lấy từng lời bà nói.

Gió từ phía sông thổi vào mát rượi. Ánh sáng dìu dịu, ngọt ngào của trăng in trên từng ngọn cây, cọng cỏ. Trên sông nước vẫn nhẹ nhàng trôi, in bóng trăng lấp lánh. Ôi! Dòng sông ôm ấp biết bao kỷ niệm, biết bao khát khao của những tâm hồn bé nhỏ. Những buổi sớm đẹp trời, nhìn ánh bình minh chan hòa trên mặt sông thấy ấm áp, đẹp dịu dàng làm sao! Những lúc như thế, tôi thấy con sông quê tôi vừa yên bình, trầm lắng vừa bình dị như tâm hồn của người dân quê mình.

Ai cũng có một tuổi thơ để nhớ. Tôi đã có tuổi thơ gắn bó với con sông quê hương thật đơn sơ nhưng xiết bao gần gũi, thân thiết và tuyệt vời như thế đấy! Con sông đã nuôi biết bao hoài bão, ước vọng của tuổi trẻ và luôn nhắc thầm nỗi nhớ trong tôi!

Như Uyên
(22A Ngô Hữu Hạnh, An Hội-Ninh Kiều, TP. Cần Thơ)

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Nhớ con sông tuổi thơ tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Quả thông khô

Một quả thông khô bị gió thổi rơi xuống đất. Rơi xuống đất, quả thông nhảy nhót như một ...

Bài Sáng Tác khác

Họa sĩ Kiến Đen

Trong khu rừng xanh mướt, nơi ánh nắng lấp lánh len qua từng kẽ lá, có một anh chàng Kiến Đen nhỏ bé nhưng cực kỳ chăm chỉ. Ngày nào cũng vậy, cậu dậy sớm, cần mẫn đi kiếm thức ăn. Ít ai biết rằng, sâu trong lòng cậu là một ước mơ cháy bỏng: Được trở thành một họa sĩ.

Kiến cõng cánh cam

Có một chú Kiến Gang rất chăm tập thể dục. Vậy nên, chú rất khỏe mạnh. Mọi người gọi chú là Kiến Gang vì chân chú cứng như gang ấy. Những chiếc chân nhìn thì tí hon nhưng có thể chạy như bay mà không biết mỏi. Chú làm việc cả ngày không thấy mệt. Chú còn giúp đỡ rất những bạn kiến khác đào hang, khuân đồ, kéo dây...

Thương lắm học trò của tôi

Mười sáu năm đứng trên bục giảng, tôi đã trải qua biết bao kỷ niệm. Mỗi lớp, mỗi học trò đều để lại trong tôi những dấu ấn riêng. Nhưng có một kỷ niệm về cậu học trò tên Nam khi tôi chủ nhiệm lớp 4, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.

Bài học cuộc đời

Xin chào các bạn, tớ là Trần Xuân Hải, lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Tri Phương (phường Ba Đình, TP. Hà Nội). Mới chỉ một hai năm trước đây, tớ từng nghĩ mình là người học môn Ngữ văn “dở ẹc”.