Sự tích tên gọi chim thợ may

Hồ Thủy Giang
Năm ấy, đã lâu lắm rồi, Ngọc Hoàng mở một cuộc thi may mặc (hồi đó chưa gọi là thi thời trang như bây giờ). Cuộc thi chỉ dành cho các loài chim. Theo chiếu chỉ của Ngọc Hoàng, họ hàng nhà chim lục tục bay về dự hội.

Phải nói rằng tài nghệ cắt may của các loài chim thật tuyệt vời. Chỉ với chiếc mỏ nhọn, nhỏ xíu, chúng kiếm tìm trong rừng những sợi tơ muôn hình, muôn màu, muôn vẻ được tước từ vỏ cây, xơ lá rồi đem nhuộm trong ánh nắng bình minh, trong sắc vàng óng ánh của hoàng hôn và màu đen nhánh của màn đêm. Bởi vậy, nhưng sợi tơ không những sặc sỡ nhiều màu sắc mà dường như còn thấp thoáng cả tiếng suối reo, tiếng lá rừng xào xạc.

Chỉ trong chốc lát, các loài chim thi nhau dệt, đan, thêu thành những tấm áo lộng lẫy. Chim Công tha thướt trong bộ váy xòe rộng như những tia nắng. Chim Trĩ, chim Thiên Đường có những chiếc áo đuôi dài quét đất, ra dáng những nghệ sĩ chuyên nghiệp. Chim Vẹt có trang phục gọn nhẹ nhưng nổi bật lên nhờ màu xanh pha vàng diêm dúa. Quạ lại thiên về màu đen sang trọng. Chim Cắt với tấm áo xám hoang dã, khỏe khoắn trông rất phong độ. Chim Bói Cá tuy nhỏ con nhưng có bộ áo xanh dương bắt mắt nên cũng chẳng kém cạnh ai.

Cả hội thi hoa mắt trước tài cắt may của các loài chim. Ban Giám khảo trịnh trọng đeo kính, mài mực, cầm bút lông chuẩn bị chấm bài.

Bỗng có tiếng chim non văng vẳng trên một cành cây cao. Tiếng chim chỉ nhẹ như gió thoảng nhưng không hiểu sao lại chạm đến trái tim của Ngọc Hoàng. Ngọc Hoàng ngước lên và thấy một tổ chim nho nhỏ treo trên cành cây trước mặt. Trong chiếc tổ nhỏ, hai chú chim non líu ríu đón chim mẹ đang bay về. Ngắm nghía tổ chim hồi lâu, Ngọc Hoàng truyền gọi chim mẹ xuống và hỏi:

- Con có biết hôm nay là ngày hội gì không?

Chim mẹ co ro trong bộ cánh xoàng xĩnh, vội thưa:

- Dạ, con biết ạ. Hôm nay là hội thi may mặc của các loài chim.

- Tại sao con không dự thi?

- Bẩm Ngọc Hoàng, con không có tài cắt may như các chị chim Công, chim Trĩ, chim Thiên Đường nên không dám ạ.

Ngọc Hoàng mỉm cười:

- Được. Con khiêm nhường thế là tốt lắm, nhưng bây giờ ta cho phép con tham dự cuộc thi thì con có muốn không?

- Bẩm... Con có biết may vá gì đâu ạ... chỉ là...

Ngọc Hoàng quay lại phía Ban Giám khảo, lớn tiếng:

- Các khanh hãy nhìn lên tổ chim trên cành cây kia.

Ban Giám khảo vội nhìn theo tay Ngọc Hoàng chỉ và nhìn thấy một tổ chim xinh xắn được ghép rất khéo léo bằng hai chiếc lá. Viền quanh hai mép lá là những đường khâu tỉ mỉ và cẩn thận bằng những sợi dây cỏ. '

Ngọc Hoàng hạ giọng:

- Liệu các khanh có thể trao giải Nhất hội thi cho chim mẹ này hay không?

Quan chủ khảo tỏ vẻ khó hiểu:

- Tâu Ngọc Hoàng! Đó chỉ là một tổ chim sơ sài với những đường khâu đơn giản, sao có thể so với những bộ quần áo kì công của các loài chim dưới này được ạ?

Ngọc Hoàng cười:

- Khanh nhầm to rồi. Tài may mặc không chỉ là những đường may điệu nghệ chỉ để trang điểm cho chính bản thân mình mà còn phải làm đẹp cho đồng loại hoặc là những đường vá may của tình mẫu tử như cô chim mẹ này, các khanh hiểu không?

Nói rồi, Ngọc Hoàng hỏi chim mẹ:

- Con tên gọi là gì?

Chim mẹ lúng túng:

- Dạ..., chúng con chưa có tên gọi ạ.

- Vậy thì từ nay, ta ban cái tên chim Thợ May cho các con. Đó cũng chính là danh hiệu cao nhất của cuộc thi này, con có ưng không?

Chim mẹ cảm động, cúi đầu tạ ơn Ngọc Hoàng. Chợt nghe tiếng chim con ríu ran gọi trên cành, chim mẹ vội cất cánh bay về tổ, quên cả lĩnh phần thưởng của hội thi. Từ đấy, cái tên chim Thợ May được lưu truyền đến tận hôm nay.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Sự tích tên gọi chim thợ may tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.