Tết cô đơn nơi đất khách quê người

Đinh Mai
Mọi người tất bật chuẩn bị để đón một năm mới an khang thịnh vượng nhưng đâu có biết đằng sau những việc ấy những người sống trên miền đất lạ vất vả lo toan công việc.

Ảnh minh họa

Dường như trong lòng tất cả người Việt xa quê vẫn luôn thấm đẫm mùi vị của tết cổ truyền Việt Nam.Hình ảnh hoa đào, hoa mai, bánh chưng bánh tét đã ăn sâu vào máu thịt của bao người xa xứ. Trong ký ức của  mỗi người, Tết là sum vầy quây quần bên mâm cơm tất niên vui vẻ đầm ấm của gia đình.

Với người xa quê ngày Tết mùa xuân  dường  như đã không trọn vẹn sống nơi đất khách quê người.  Tết truyền thống của dân tộc, họ  cảm thấy như lạc lõng  cô đơn trước chốn phồn hoa nước khác.

Đó là cảm giác thèm âm thanh rộn rã đầu xuân và thời tiết mưa phùn của miền Bắc, tiếc nhớ thời khắc giao thừa thiêng liêng khi gia đình đoàn viên trong ngày Tết. Đâu ai biết rằng người Việt xa xứ cũng gặp nhiều khó khăn mong muốn được sum họp để giãi bày tâm sự sau một năm bôn ba vất vả.

Ở một nơi rất xa ngóng về quê nhà, những người xa xứ lại quặn thắt nỗi đau. Ai chẳng muốn ngày tết được đoàn viên bên gia đình, nhưng vì cuộc sống mưu sinh nên đành thất hứa không về quê ăn tết bên gia đình.

Những ngày thơ bé khi cuộc sống còn khó khăn nhưng  chưa nhuộm màu nặng trĩu suy tư, ngày Tết thật ấm áp.Chẳng cần quá nhiều vật chất, không cần lo lắng rằng có đủ tiền vé xe thì bao nhiêu điều bận tâm  của  người lớn  lại càng nhiều bấy nhiêu.

Chiều nay ở một nơi rất xa nhìn về quê hương khiến tôi lại bật khóc không thể nín được. Lúc này chắc ở quê đường phố chắc phải đông đúc vội vã lắm. Từng giờ từng khắc trôi đi tôi cũng chợt hiểu ra rằng thời gian vốn dĩ chẳng chờ đợi một ai.

Nước  mắt cứ tuôn rơi lặng lẽ không điểm dừng, giữa thành phố tưởng chừng thân quen nhưng lại lạ lẫm khi tôi chẳng có một ai thân thích. Nhưng khi  gọi điện về nhà tôi lại trở thành đứa con mạnh mẽ, nở nụ cười để không ai nghĩ tôi cũng có khi yếu mềm gục ngã .

Ngày tết xa  quê cũng chính là khi tôi phải tập làm quen với nỗi cô đơn với nước mắt khóc thầm tự mình lau khô. Ngày  tết xa quê là khi  tôi lang thang khắp thành phố mong muốn kiếm tìm một chút an yên ấm áp, nhưng tuyệt nhiên chẳng thể nào thấy. Trở  về sau khi đêm muộn mở mạng lên đâu đâu cũng là hình ảnh hân hoan bên gia đình tôi lại cảm thấy chạnh lòng. 


Khi viết những dòng chữ này cảm xúc trong con đông cứng lại vì suốt  ba năm rồi Tôi chưa được về quê. Cuộc sống nơi đất khách quê người vốn mệt mỏi hơn mọi người thường nghĩ. Áp  lực căng thẳng mỏi mệt, những  vết xước nơi trái tim vừa trải qua đổ vỡ tôi lại trở về là kẻ cô đơn.

Lúc  nãy tôi mới thấu hiểu: Ai  đã từng xa quê ngồi một mình vào những ngày giáp Tết hay đêm giao thừa nỗi cô đơn trong cái lạnh chuyển ra của trái đất mới thấm thía  một tình yêu quê hương tha thiết.

Nhớ  lắm Tết  quê hương tết Việt, dù có ở nơi đâu thì Tết Việt vẫn luôn trong tim tôi .Cầu chúc gia đình quê hương đất Việt thân yêu đón một cái Tết an khang hạnh phúc vạn sự như ý.

 
Họ và tên :Trần Huy Hoàng 

Khu 20 Lai Cách, Cẩm Giàng, Hải Dương 

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Tết cô đơn nơi đất khách quê người tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Quả thông khô

Một quả thông khô bị gió thổi rơi xuống đất. Rơi xuống đất, quả thông nhảy nhót như một ...

Bài Sáng Tác khác

Họa sĩ Kiến Đen

Trong khu rừng xanh mướt, nơi ánh nắng lấp lánh len qua từng kẽ lá, có một anh chàng Kiến Đen nhỏ bé nhưng cực kỳ chăm chỉ. Ngày nào cũng vậy, cậu dậy sớm, cần mẫn đi kiếm thức ăn. Ít ai biết rằng, sâu trong lòng cậu là một ước mơ cháy bỏng: Được trở thành một họa sĩ.

Kiến cõng cánh cam

Có một chú Kiến Gang rất chăm tập thể dục. Vậy nên, chú rất khỏe mạnh. Mọi người gọi chú là Kiến Gang vì chân chú cứng như gang ấy. Những chiếc chân nhìn thì tí hon nhưng có thể chạy như bay mà không biết mỏi. Chú làm việc cả ngày không thấy mệt. Chú còn giúp đỡ rất những bạn kiến khác đào hang, khuân đồ, kéo dây...

Thương lắm học trò của tôi

Mười sáu năm đứng trên bục giảng, tôi đã trải qua biết bao kỷ niệm. Mỗi lớp, mỗi học trò đều để lại trong tôi những dấu ấn riêng. Nhưng có một kỷ niệm về cậu học trò tên Nam khi tôi chủ nhiệm lớp 4, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.

Bài học cuộc đời

Xin chào các bạn, tớ là Trần Xuân Hải, lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Tri Phương (phường Ba Đình, TP. Hà Nội). Mới chỉ một hai năm trước đây, tớ từng nghĩ mình là người học môn Ngữ văn “dở ẹc”.