Chuột đồng cỏ nướng bánh

Thúy Hằng
Đó là một buổi sáng ngập tràn ánh nắng. Cáo Lúa Mì đang ngồi làm thơ bên cửa sổ. Bỗng từ trong thinh không đưa lại mùi thơm của bánh nướng. Cáo Lúa Mì khịt khịt chóp mũi đen, liếm mép rồi ngoáy bút viết xuống tờ giấy:

- Có một ổ bánh thì ngon quá!

Cáo Lúa Mì định bụng sẽ viết một câu thơ hay tuyệt ngay sau câu này. Nhưng mùi bánh nướng khiến cậu đói meo. Thế là Cáo Lúa Mì để tờ giấy lại trên cửa sổ rồi đi tìm cái gì bỏ bụng.

Trong lúc đó, gió tới mang tờ giấy viết câu thơ đi mất.

Tờ giấy chao liệng trên không rồi đậu xuống căn bếp của Chuột Đồng Cỏ. Chuột Đồng Cỏ đang nướng một ổ bánh mì hoa cúc thì tờ giấy đậu ngay trên cái mũi hồng dính đầy bột của cậu. Chuột Đồng Cỏ cầm giấy thơ lên ngửi.

- Chà, có vẻ… - Sau một hồi hít hà, Chuột Đồng Cỏ chép miệng - Đây là một thứ không phải để ngửi mà là để đọc.

Sau đó cậu đưa tờ giấy ra xa và cố đọc. Nhưng Chuột Đồng Cỏ không biết chữ. Cậu ghét phải thừa nhận chuyện đó: “Mình khoái những thứ chỉ cần ngửi và ăn thôi. Nhưng mình biết có một người rất thích đọc”.

Chuột Đồng Cỏ kẹp tờ giấy thơ trong miệng, theo lối tắt để đi tới Cánh Đồng Bạc. Ở đó, dưới tán cây táo là nhà của Tí Hon.

Tí Hon ngó nghiêng tờ giấy và đọc to:

- Có một ổ bánh thì ngon quá!

Một lá thư kì quặc. Ai lại viết lá thư kì quặc như vậy chứ! Cả Tí Hon và Chuột Đồng Cỏ cùng nghĩ như thế. Một lúc lâu sau, Tí Hon lên tiếng:

- Lá thư này gửi cho ai vậy?

- Tớ không biết. Nhất định là phải gửi cho ai sao?

- Theo những gì tớ biết về một lá thư, thì phải có ai đó viết nó ra và khi viết, họ nghĩ tới người nhận. Cậu tìm thấy thư ở đâu vậy Chuột?

- Ơ… nó tự tìm tới căn bếp trong lúc tớ đang nướng bánh. Một ổ bánh có hình hoa cúc và màu cũng vàng như màu hoa…

- Khoan đã! - Tí Hon ra dấu cho Chuột Đồng Cỏ ngưng nói - Có phải cậu vừa nhắc tới một ổ bánh không?

- Ừ, chính xác là một ổ bánh mì hoa cúc… Nhắc tới đây, Chuột Đồng Cỏ cảm thấy đã đến lúc mình phải quay về căn bếp. Nhưng Tí Hon mải nghĩ tới chuyện khác nên không để ý tới cậu bạn chút nào.

- Ừm… Chuột này, sẽ có ai đó tình cờ ngửi thấy mùi bánh của cậu chứ?

- Cậu thì sao? - Chuột Đồng Cỏ hỏi lại.

- Không phải tớ đâu, tớ cách xa chỗ cậu mà.

- Vậy thì chắc là ai đó ở thật gần tớ á?

“Thật gần, thật gần”… Tí Hon và Chuột Đồng Cỏ cùng ngẫm nghĩ. Sau đó cả hai cùng ồ lên: “Cáo Lúa Mì”. Thế là Tí Hon và Chuột Đồng Cỏ tìm tới nhà Cáo Lúa Mì. Lúc đi ngang qua nhà mình, Chuột Đồng Cỏ ghé vào để mang theo ổ bánh mì đã chín vàng ươm.

Hôm ấy, bên cửa sổ, Cáo Lúa Mì, Chuột Đồng Cỏ và Tí Hon cùng nhau ăn bánh mì hoa cúc. Ăn xong, Cáo Lúa Mì hí hoáy viết vào tờ thơ sáng nay:

- Có một ổ bánh thì ngon quá! Thêm Chuột, Tí Hon, vui quá xá…

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Chuột đồng cỏ nướng bánh tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

Bài học từ truyện Tấm Cám

Truyện cổ tích Tấm Cám vốn rất gần gũi với đời sống tinh thần của người Việt. Tuy nhiên ở mỗi thời đại, với mỗi người, truyện Tấm Cám lại được nhìn bằng những “đôi mắt” riêng. Bài viết dưới đây là góc cảm nhận của cô giáo Linh Đa, trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

Gửi một thời thơ dại!

Cô Nguyễn Thị Linh Đa là cán bộ trẻ của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội. Gắn bó với nghệ thuật nên trong trái tim cô luôn giữ được nguồn cảm xúc trong trẻo từ những ngày thơ bé. Các bạn cùng đọc một truyện ngắn rất dễ thương cô gửi tặng chúng mình nhân dịp hè về nhé!

Điều kỳ diệu phía sau vết rôm sảy trên mặt

Hằng năm, cứ vào cuối thu, khi cái nắng dịu nhẹ hòa vào làn gió se lạnh, những chiếc lá bàng đỏ rơi đầy góc phố, tôi lại chợt dừng bước, lòng bâng khuâng khó tả. Có điều gì đó từ rất sâu trong ký ức khẽ lay động, đưa tôi trở về những năm tháng cũ – nơi có một “người mẹ” thứ hai, và một vết rôm sảy mà tôi từng ghét nhất trên đời.