Trăng vàng quê mẹ

Nguyễn Nguyệt Ánh
Quê hương luôn là nơi gắn bó với tuổi thơ mỗi người bằng hình ảnh giản dị, mộc mạc mà chứa chan yêu thương.

Với tôi, khi nhớ về quê hương, điều đầu tiên hiện lên trong ký ức chính là ánh trăng lung linh như trải vàng xuống đường thôn, ngõ xóm. Và càng lớn lên tôi càng hiểu rằng, ánh trăng đẹp không phải chỉ ở nơi ánh sáng huyền ảo, mà còn đẹp bởi gắn liền với những kỉ niệm, với tình yêu thương và hơi thơ bình yên của cuộc sống.

Những đêm hè, khi bầu trời trong vắt, trăng vàng tròn vành vạnh treo cao, cả làng quê như khoác lên mình một tấm áo mới. Ánh trăng trải vàng trên cánh đồng lúa chín, trên con đường làng uốn lượn, trên mặt ao lấp loáng, khiến cảnh vật trở nên thơ mộng, dịu dàng. Trẻ con chúng tôi thường vui đùa dưới ánh trăng, tiếng cười vang vọng khắp xóm làng, hòa lẫn với tiếng gió đưa qua hàng tre kẽo kẹt. Với lũ trẻ, trăng như một người bạn thân thiết, luôn hiện diện để soi sáng những trò chơi tuổi thơ.

Nhưng vầng trăng quê hương còn in sâu trong tôi bởi nó gắn liền với hình bóng của mẹ. Tôi nhớ những đêm khuya, khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, mẹ vẫn ngồi ngoài hiên vá áo. Ánh trăng dịu hiền soi sáng khuôn mặt mẹ, hắt lên dáng hình mảnh mai và đôi bàn tay cần mẫn. Tiếng chỉ kim nhẹ nhàng đi qua từng đường vải như hòa cùng ánh trăng, trở thành bản nhạc ru tôi vào giấc ngủ bình yên. Rồi đến mùa Trung thu, dưới vầng trăng tròn vành vạnh, cả xóm nhỏ rộn rã tiếng hát, tiếng trống múa lân, tiếng reo vui trẻ thơ. Trăng vàng nơi quê mẹ đã chứng kiến biết bao khoảnh khắc sum vầy, hạnh phúc của tình làng nghĩa xóm và của gia đình tôi.

Giờ đây, khi đã lớn lên, đi học nội trú, đứng giữa những ánh đèn phố thị rực rỡ, tôi vẫn không thể quên vầng trăng vàng nơi làng quê yên bình. Mỗi khi ngước nhìn trăng, lòng tôi lại nao nao nhớ về tuổi thơ, nhớ những mùa trăng Trung thu rộn rã, nhớ dáng mẹ tần tảo dưới ánh trăng khuya. Trăng vàng quê mẹ vì thế không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên, mà còn là biểu tượng của quê hương, của tình mẹ bao la và của sự yên ả dịu dàng mà tôi hằng khắc ghi.

Trăng vàng quê mẹ mãi là ký ức trong trẻo, là nguồn sáng ngọt lành nuôi dưỡng tâm hồn tôi. Dù đi đâu, làm gì, tôi vẫn luôn mang trong tim vầng trăng ấy như mang theo một phần máu thịt của quê hương và tình yêu thương vô hạn của mẹ. Trăng vàng quê mẹ chính là vầng trăng tuổi thơ, vầng trăng yêu thương, soi sáng và nâng đỡ bước chân tôi trên mọi chặng đường đời.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Trăng vàng quê mẹ tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Bài Sáng Tác khác

"Cầu Giấy – Miền xanh nở hoa": Nơi ký ức học trò được lan tỏa bằng hai ngôn ngữ

Tựa như một khu vườn ký ức được viết bằng hai ngôn ngữ Việt - Anh, cuốn sách "Cầu Giấy – Miền xanh nở hoa" mang đến những cảm xúc trong trẻo về hành trình lớn lên của các bạn học sinh trường THCS Cầu Giấy (phường Yên Hòa, TP. Hà Nội). 20 tác phẩm trong sách là 20 lát cắt khác nhau về mái trường, bạn bè, thầy cô, và cả những ước mơ tuổi nhỏ.

Thơ thiếu nhi: Tiếng gọi mùa Hè

Tuổi học trò hồn nhiên những ngày tháng cắp sách tới trường luôn đầy ắp trong tâm trí chúng mình biết bao nhiêu kỷ niệm. Và có lẽ, kỷ niệm những ngày cuối cấp khi chuẩn bị rời xa mái trường thân quen, bước tới một ngôi trường mới sẽ luôn ở lại trong ký ức chúng mình với nhiều cảm xúc xao xuyến, bâng khuâng!

"Thầy Tổng" trường em

Sáng mùa Đông ở Mèo Vạc lạnh buốt. Gió từ những dãy núi đá thổi qua sân trường THCS Mèo Vạc, mang theo cái rét cắt da. Vậy mà mỗi sáng sớm còn mờ sương, ở sân trường, thầy Tổng phụ trách Đội đã đứng đó từ lúc nào.

Chuyến thiên di đầu đời

Buổi sáng tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi vào hang, Én nhỏ vẫn còn đang lim dim ngủ, chợt nghe thấy những tiếng đập cánh xào xạc, những tiếng gọi nhau í ới.