Trăng vàng quê mẹ

Nguyễn Nguyệt Ánh
Quê hương luôn là nơi gắn bó với tuổi thơ mỗi người bằng hình ảnh giản dị, mộc mạc mà chứa chan yêu thương.

Với tôi, khi nhớ về quê hương, điều đầu tiên hiện lên trong ký ức chính là ánh trăng lung linh như trải vàng xuống đường thôn, ngõ xóm. Và càng lớn lên tôi càng hiểu rằng, ánh trăng đẹp không phải chỉ ở nơi ánh sáng huyền ảo, mà còn đẹp bởi gắn liền với những kỉ niệm, với tình yêu thương và hơi thơ bình yên của cuộc sống.

Những đêm hè, khi bầu trời trong vắt, trăng vàng tròn vành vạnh treo cao, cả làng quê như khoác lên mình một tấm áo mới. Ánh trăng trải vàng trên cánh đồng lúa chín, trên con đường làng uốn lượn, trên mặt ao lấp loáng, khiến cảnh vật trở nên thơ mộng, dịu dàng. Trẻ con chúng tôi thường vui đùa dưới ánh trăng, tiếng cười vang vọng khắp xóm làng, hòa lẫn với tiếng gió đưa qua hàng tre kẽo kẹt. Với lũ trẻ, trăng như một người bạn thân thiết, luôn hiện diện để soi sáng những trò chơi tuổi thơ.

Nhưng vầng trăng quê hương còn in sâu trong tôi bởi nó gắn liền với hình bóng của mẹ. Tôi nhớ những đêm khuya, khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, mẹ vẫn ngồi ngoài hiên vá áo. Ánh trăng dịu hiền soi sáng khuôn mặt mẹ, hắt lên dáng hình mảnh mai và đôi bàn tay cần mẫn. Tiếng chỉ kim nhẹ nhàng đi qua từng đường vải như hòa cùng ánh trăng, trở thành bản nhạc ru tôi vào giấc ngủ bình yên. Rồi đến mùa Trung thu, dưới vầng trăng tròn vành vạnh, cả xóm nhỏ rộn rã tiếng hát, tiếng trống múa lân, tiếng reo vui trẻ thơ. Trăng vàng nơi quê mẹ đã chứng kiến biết bao khoảnh khắc sum vầy, hạnh phúc của tình làng nghĩa xóm và của gia đình tôi.

Giờ đây, khi đã lớn lên, đi học nội trú, đứng giữa những ánh đèn phố thị rực rỡ, tôi vẫn không thể quên vầng trăng vàng nơi làng quê yên bình. Mỗi khi ngước nhìn trăng, lòng tôi lại nao nao nhớ về tuổi thơ, nhớ những mùa trăng Trung thu rộn rã, nhớ dáng mẹ tần tảo dưới ánh trăng khuya. Trăng vàng quê mẹ vì thế không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên, mà còn là biểu tượng của quê hương, của tình mẹ bao la và của sự yên ả dịu dàng mà tôi hằng khắc ghi.

Trăng vàng quê mẹ mãi là ký ức trong trẻo, là nguồn sáng ngọt lành nuôi dưỡng tâm hồn tôi. Dù đi đâu, làm gì, tôi vẫn luôn mang trong tim vầng trăng ấy như mang theo một phần máu thịt của quê hương và tình yêu thương vô hạn của mẹ. Trăng vàng quê mẹ chính là vầng trăng tuổi thơ, vầng trăng yêu thương, soi sáng và nâng đỡ bước chân tôi trên mọi chặng đường đời.

Đọc báo điện tử Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng nhanh chóng, thuận tiện và an toàn hơn trên các thiết bị di động với Ứng dụng TNTP&NĐ Online

Tải ngay ứng dụng TNTP&NĐ Online TẠI ĐÂY

Bạn đang đọc bài viết Trăng vàng quê mẹ tại chuyên mục Sáng Tác của Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư banbientap@thieunien.vn.

Bài liên quan

Họa sĩ Kiến Đen

Trong khu rừng xanh mướt, nơi ánh nắng lấp lánh len qua từng kẽ lá, có một anh chàng Kiến Đen ...

Kiến cõng cánh cam

Có một chú Kiến Gang rất chăm tập thể dục. Vậy nên, chú rất khỏe mạnh. Mọi người gọi ...

Bài Sáng Tác khác

Thương lắm học trò của tôi

Mười sáu năm đứng trên bục giảng, tôi đã trải qua biết bao kỷ niệm. Mỗi lớp, mỗi học trò đều để lại trong tôi những dấu ấn riêng. Nhưng có một kỷ niệm về cậu học trò tên Nam khi tôi chủ nhiệm lớp 4, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ như mới hôm qua.

Bài học cuộc đời

Xin chào các bạn, tớ là Trần Xuân Hải, lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Tri Phương (phường Ba Đình, TP. Hà Nội). Mới chỉ một hai năm trước đây, tớ từng nghĩ mình là người học môn Ngữ văn “dở ẹc”.

Chuột đồng cỏ nướng bánh

Đó là một buổi sáng ngập tràn ánh nắng. Cáo Lúa Mì đang ngồi làm thơ bên cửa sổ. Bỗng từ trong thinh không đưa lại mùi thơm của bánh nướng. Cáo Lúa Mì khịt khịt chóp mũi đen, liếm mép rồi ngoáy bút viết xuống tờ giấy:

Những vần thơ haiku Việt dành tặng thiếu nhi

Tập thơ “Ngàn sao lấp lánh” của nhà thơ Nguyễn Thị Phương Anh mở ra trước mắt độc giả, đặc biệt là thiếu nhi, một thế giới lung linh, gần gũi với thiên nhiên và cuộc sống hằng ngày. Nhà phê bình văn học Chu Thị Thơm nhận xét:

Tình bạn…. trong ngôi nhà ấm

Tôi gặp cái Thương lần đầu tiên trong chính căn nhà của tôi. Thương mặc một chiếc váy màu xanh da trời đã cũ nhưng thơm mùi nước xả vải dễ chịu.