Ở nông trường nọ có chú bê con tròn một tháng tuổi, mắt tròn xoe, lông vàng óng như nắng mới. Bê con được mọi người trong gia đình gọi bằng cái tên đầy yêu thương là em Vàng.
Ở nông trường nọ có chú bê con tròn một tháng tuổi, mắt tròn xoe, lông vàng óng như nắng mới. Bê con được mọi người trong gia đình gọi bằng cái tên đầy yêu thương là em Vàng.
Tôi thích cách cô bé đó nói chuyện, cảm nhận cuộc sống. Tôi đã khóc vì cách cô bé trải nghiệm nỗi buồn cũng như đương đầu với khó khăn. Tôi cũng mỉm cười vì cách cô bé suy nghĩ về bản thân và không ngừng tưởng tượng mọi thứ.
Cậu ấy, chàng trai tháng 9 tôi bắt gặp giữa những ngày tấp nập vội vã vùi đầu ôn thi đại học 2 năm trước, cậu thiếu niên chỉ vỏn vẹn 16 tuổi, còn vương chút ngây ngô khờ khạo của lứa tuổi chưa trưởng thành.
Mỗi chúng ta đều có những thần tượng riêng của mình; và tôi chắc rằng đa số chúng ta đều coi họ như những vì sao rực rỡ trên bầu trời.
Ai đó từng nói: “Chỉ có những ông thầy lớn mới biết dạy cho học trò những điều cơ bản nhất… và cũng chỉ có thầy giỏi mới đào tạo được trò giỏi”. Sau 12 năm học và nhiều năm trên giảng đường, tôi đã hiểu được chân lí ấy.
Khi bạn có thần tượng rất khác biệt với phần còn lại, người ấy là một cầu thủ vĩ đại - Cristiano Ronaldo.
Lúc đầu tôi nghĩ chị sẽ khó gần nhưng mọi thứ hoàn toàn ngược lại. Chị hồ hởi trao đổi cùng các sinh viên, truyền cảm hứng về văn hóa đọc cho họ trong xu thế đang dần bị văn hóa nghe – nhìn lấn át.
Càng trưởng thành và cảm thấy cuộc sống bộn bề, tôi chỉ mong mỗi khi về nhà lại thấy bà ngồi trên giường đang xem phim hoặc may vá, bà thấy tôi và bảo: “Về rồi đấy à”.
Họ luôn nói tài năng của Messi là thiên phú. Nhưng chỉ fan hâm mộ mới hiểu, anh đã phải nỗ lực ra sao để từ một cậu bé có bệnh bẩm sinh khó lòng chơi bóng trở thành một cầu thủ xuất sắc ở thời điểm hiện tại.
Hơn cả một thần đồng hay tài năng của bộ môn trượt băng nghệ thuật thông thường. Anh là huyền thoại của nhân bản, Yuzuru Hanyu.
Idol của tôi, không ai khác, chính là Sơn Tùng M-TP.
Tôi đã luôn thần tượng một người suốt mười mấy năm qua... Đó là mẹ!
Không biết từ bao giờ tôi chuyển sang hâm mộ F.Totti? Câu trả lời là tôi bắt đầu hâm mộ anh khi bước vào tuổi trưởng thành. Đó là giai đoạn người ta cần một ngôi sao dẫn đường cho mình.
" Tớ hứa với cậu trước ngày xuân đang tỏa nắng. Giống như bông hoa kia không thể nở, cũng đã có những ngày tớ héo úa".
Hâm mộ một người nổi tiếng là yêu thương họ hết mình dù có thể họ chẳng biết bạn là ai. Tôi cũng đã say đắm “nàng công chúa” của sân khấu kịch Idecaf hơn tám năm qua – NSƯT Mỹ Duyên.
Idol của tôi? Người khác gọi anh ấy Hoseok, là Jhope, là một ca sĩ tài năng, là chàng trai vạn người hâm mộ.
Bà là tấm gương cho con, cháu noi theo, nhìn vào bà chúng tôi thấy mình vô cùng nhỏ bé.
"Ai cũng có tuổi trẻ và những câu chuyện về tuổi trẻ của riêng mình, trong mỗi câu chuyện ấy đều có những hồi ức đẹp kèm theo cả sự nuối tiếc mãi in dấu lại nơi đáy trái tim."
Như một lời hứa với cô ấy, mình sẽ phấn đấu hết mình để học tập và đem sức mình đóng góp vào sự phát triển chung vào sự phát triển của cộng đồng. Cảm ơn nhiều lắm, thần tượng đúng lúc nhất trong cuộc đời của em.
Hà Anh Tuấn ca sĩ nam đầu tiên mà tôi và những người bạn thân yêu thích.
Đối với mình, có một thần tượng cho riêng mình cũng chính là mở ra cho mình một thế giới mới, được học những điều mới, được mở rộng tâm hồn, được yêu thương và hoàn thiện nhân cách, tâm hồn mình.