Những người bạn nhỏ trong khu vườn nhỏ
Khu vườn nhỏ sau nhà có một luống rau xanh mướt. Ở đó, cây Cải Xanh và cây Hành Lá là đôi bạn thân thiết, ngày ngày đua nhau vươn mình đón nắng.
Những người bạn nhỏ trong khu vườn nhỏ
Khu vườn nhỏ sau nhà có một luống rau xanh mướt. Ở đó, cây Cải Xanh và cây Hành Lá là đôi bạn thân thiết, ngày ngày đua nhau vươn mình đón nắng.
TNTP - Mời bạn cùng TNTP gửi một bức thư mang thông điệp của yêu thương tới các cô giáo – người mẹ thứ hai dưới mái trường tuổi thơ của chúng mình, các bạn nhé!
TNTP - Mới chớm mùa Đông mà trời đã lạnh buốt, bà chủ nhà thỏa thuận với cậu thanh niên đang thuê nhà: buổi tối, cậu vặn tiếng ti vi càng to thì tôi càng hạ thấp nhiệt độ của lò sưởi…
TNTP - Ngày cầm quyết định tuyển dụng trên tay, cô giáo Hương thấy lòng buồn vô cùng bởi vì nơi cô nhận công tác là một trường thuộc vùng đặc biệt khó khăn của huyện.
TNTP - Mẹ với mái tóc bù xù, quần áo thì lôi thôi, còn gương mặt thì lem nhem đang đứng ngoài cổng trường tìm tôi dù không có bất kỳ một lý do nào...
TNTP - Từ hồi bé xíu, tôi quấn với dì Lê còn hơn cả với mẹ nữa. Hồi đó còn nhỏ, tôi chỉ biết là mẹ tôi hay đi vắng và đương nhiên dì Lê sẽ chơi với tôi, ăn uống, hát ru tôi ngủ, vậy thôi.
TNTP - Mẹ đang trang điểm thì Bống mon men đến gần, đứng trước gương rồi bắt chước mẹ cầm thỏi son lên tô tô vào môi, dùng chổi quệt phấn hồng bôi vào má
TNTP - Nhiều lần tôi cứ nghĩ mình như vị khách lạ trong khu xóm này. Ấy là khi bố tôi phá đi căn nhà cũ lụp xụp, dựng lên trên mảnh đất của mình một ngôi nhà ba tầng khang trang.
TNTP - Một sớm mai, chợt cơn gió lạnh ùa vào khiến bạn bất giác rùng mình. Có niềm xốn xang ngân trong lòng bật thành tiếng reo khe khẽ: Ấy là hơi thở mang mùa đông đang đến!
TNTP - Tớ rất khó chịu những khi đang ngủ mà lại bị chuông điện thoại đánh thức. Cho nên tớ để nhạc chuông cho điện thoại di động là một điệu hát ru...
TNTP - Khi bước vào lớp, tuy mọi thứ trong phòng không có gì thay đổi so với cách nay ba tháng trước mà sao tớ có một cảm giác khá ngại ngùng.
TNTP - Ôi dào, quan tâm kỹ làm gì! Bánh gì cũng được, miễn có cho tớ xơi là tốt lắm rồi...
TNTP - “Con đang sống thật vững vàng. Con sẽ sống tốt vì luôn nhớ mẹ. Dù ở nơi nào mẹ vẫn bên con!” – Đấy là những lời đẹp nhất bạn ấy gửi mẹ trong bức thư này!
TNTP - Từ ngày vào lớp một, khi bàn tay dần biết nắn nót uốn tròn từng con chữ, bước đầu tập tành vẽ vời, tôi đã chọn góc bếp làm nơi cất giấu những yêu thương.
Những vần thơ xuất phát từ cảm xúc chân thành tạo lên bài thơ hay viết về mẹ, thể hiện tình cảm của những người con dành cho người mẹ hiền dấu yêu.
TNTP - Thỉnh thoảng trong các vở cải lương tuồng, chèo có đoạn thế này: Diễn viên chính kêu lên: “Khoan…khoan…” để dừng lại hành động của người khác vào những tình huống khẩn cấp, gay cấn…
TNTP - Mỗi độ thu về, nghe tiếng trống rộn ràng gọi hội múa Lân khắp đường quê, ngõ phố, cả khoảng trời diệu kỳ sẽ lại thắp lên những ánh sáng lung linh. Bạn chẳng tin ư? Hãy đi theo ánh trăng mùa thu đây nhé!...
TNTP - Phố huyện nơi tôi sống hồi nhỏ nằm bên một dòng sông. Ngày ấy, nhà tôi nghèo. Cha tôi ngoài công việc đồng áng ra còn sắm một chiếc bè vó để hằng đêm đánh cá.
TNTP - Để đến được với khoảng trời rộng lớn, ta vẫn thường bắt đầu từ một ô cửa nhỏ. Để rồi, khi muốn trở về ký ức tuổi thơ, ta lại gọi về những kỷ niệm gần gũi, thân thương!
Trước khi nghỉ hè, nhà trường yêu cầu các lớp làm kế hoạch nhỏ bằng cách thu gom kim loại phế liệu. Mọi người háo hức về nhà nhờ bố mẹ tìm các vật dụng đã hỏng trong nhà để mang đến trường nộp.
TNTP - Cô bé ấy có đôi mắt to, tròn, trong veo cứ đứng trong góc hành lang nhìn về phía chúng tôi chơi, có vẻ thích thú lắm...